Bước tiếp theo, mấy người chúng tôi cùng đi mua vé xe và không ai ý kiến về chuyện giải quyết ma nữ trước rồi mới lên xe. Dù sao thì trong mấy người bọn tôi, “bốc” ra một người đều có thể một mình tiêu diệt ma nữ kia, nếu là Tiểu Bạch thì càng gọn lẹ, cậu ta có thể trực tiếp ăn con ma kia luôn.

Cho nên, chúng tôi đều cảm thấy xử lý con ma nữ kia cũng chỉ là chuyện trong tích tắc.

Thời điểm chúng tôi mua xong vé xe rồi trở về trường học cũng đã sập tối, cơm nước đã xong xuôi. Sau khi nghỉ ngơi một lúc, tôi bèn hẹn Tân Nhã ra ngoài, ở bãi tập nhỏ của trường học, cô ấy đem tin tức mà mình đã nghe ngóng được ngày hôm nay nói một lượt cho tôi nghe.

Cô ấy bảo, cái nhà vệ sinh ở lầu 1, nhiều năm trước vẫn còn được sử dụng, vì không có phòng tắm riêng nên đã lắp một vòi sen đơn giản bên trong, mọi người thay phiên nhau vào tắm gội, điều kiện khó khăn hơn một chút. Ai cũng đều phàn nàn, nhưng những trường học “chui” đều đến vùng thôn quê hoang vu này, học qua loa cho qua ba năm, cũng chỉ có thể gãi mũi trách xúi quẩy.

Nhưng về sau mọi người dần dần phản ứng rằng lúc tắm luôn thấp thoáng có người nhìn trộm bên ngoài. Hơn nữa, đã từng có một nữ sinh bạo gan, mở cửa sổ mắng như tát nước, nhưng lại chẳng thấy ai, chỉ thấy một bóng trắng đã khuất xa.

Sau này đã kinh động đến phòng giáo vụ của trường và cho tiến hành mọi cuộc kiểm tra và đề phòng nghiêm ngặt nhưng vẫn không được gì. Sự nghi ngờ đầu tiên là các nam sinh trong trường đã loại bỏ, cư dân xung quanh thôn cũng được loại bỏ hiềm nghi. Thế là kẻ vào người ra truyền tai nhau rằng thứ đến rình trộm sợ là không phải người.

Nhưng không phải người, thì là cái gì chứ?

Ở vùng thôn quê hoang vắng này, con người ta không tránh được suy nghĩ nhiều, còn gì ngoài mấy con cáo tinh ranh mãnh, trong những năm đầu của trường học đã từng xảy ra mấy tình huống quỷ quái, sau khi sự việc xảy ra cũng không quá hoảng hốt, chỉ là từ đó về sau nhà vệ sinh của lầu 1 kia đã bị khóa lại. Để đối đáp với phía bên ngoài chỉ nói là đám lưu manh chưa vợ ở vùng thôn dân gần đây đến rình trộm. Sau này, tường viện ở phía sau được nâng cao, cửa sổ cũng được gia cố lại, cũng là từ lúc đó, nhà vệ sinh nữ lầu một đã hoàn toàn bị bỏ hoang.

Các bạn nữ sinh sống ở lầu một muốn thuận tiện hơn một chút hoặc là tắm gội chỉ có thể chen chúc ở lầu hai trở lên. Từ đó về sau, phòng vệ sinh đã đóng chặt của lầu một đó cũng chẳng xảy ra chuyện gì kỳ quái. Sau này lớp học sinh cũ ra, lớp học sinh mới vào nên cũng không còn ai biết chuyện này nữa. Chỉ cho rằng đó là phòng tạp vụ bị khóa, có người đã nghe được một chút bí ẩn trong đó, cũng chỉ cho là nhà trường vì bảo vệ sự an toàn của học sinh nữ, hoàn toàn không có gì nghiêm trọng

Đây là những chuyện cũ năm xưa, Tân Nhã cũng khó khăn lắm mới thăm dò được, sau khi nghe cô ấy kể xong, tôi không khỏi sinh lòng nghi ngờ, chuyện này hình như không khớp cho lắm, nếu bảo là có thứ khác loài rình trộm nữ sinh tắm, vậy đáng lẽ là một "con ma nam” chứ, hơn nữa còn là từ bên ngoài tới, nhưng mà nhóm Tiểu Bạch hôm đó rõ ràng trông thấy con ma nữ ở bên trong phòng tắm, chuyện này có điểm bất thường…

Tôi lại hỏi Tân Nhã, trong vụ việc năm đó đã có người nào bị tổn thất hoặc từ đó mà xảy ra chuyện đặc biệt gì không. Tân Nhã bảo chắc là không có, việc lúc ấy không ai xem là nghiêm trọng cả, đều cho là đám du côn gần đây tới nhìn lén. Về sau khi đã đóng kín, không mấy ai nhắc đến nữa, hình như không có ai chịu tổn thất, với lại lứa nữ sinh năm đó đã tốt nghiệp từ lâu, ai mà còn biết rõ được nữa đây.

Tôi nhíu mày, cái này rốt cuộc là ma ở trong trường hay từ bên ngoài vào nhỉ?

Không quan tâm nhiều nữa, tối ngày hôm nay sẽ có được đáp án, bất kể ả từ đâu đến thì ông đây cũng đá văng con mẹ nó luôn.

Chẳng mấy chốc đã đến tối, bốn người chúng tôi… tôi cùng Nam Cung, Tiểu Bạch, cả Tân Nhã, lúc đầu tôi bảo cô ấy an tâm trở về nghỉ ngơi đi, cổ lại nổi lòng hiếu kỳ, hỏi chúng tôi làm thế nào để bắt ma.

Tôi cười trả lời cô ấy:

- Cách bắt ma của ba người bọn mình không giống nhau, có kiểu dứt khoát rõ ràng, kiểu thì bạo lực tàn phá, còn có kiểu không dám nhìn thẳng, cậu muốn xem kiểu nào?

Tân Nhã vừa cười vừa đáp:

- Hai kiểu đầu mình đều mường tượng được, nhưng mà kiểu "không dám nhìn thẳng" là như thế nào?

Tôi chỉ chỉ Tiểu Bạch:

- Nếu muốn thì lát nữa để cậu ta biểu diễn cho cậu xem, rốt cuộc cái gì gọi là tộc ăn thịt người cuối cùng. Người thật việc thật, hiện trường rõ nét luôn, hoàn toàn không phải là hình vẽ đâu nha…..

Kết quả chỉ một câu nói này của tôi đã khơi gợi sự hứng thú của Tân Nhã, muốn đi cùng chúng tôi xem cảnh tượng náo nhiệt cho bằng được, cuối cùng vì để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của Tân Nhã, chúng tôi bèn dắt cô ấy theo, giữa đêm khuya vắng lặng, sau khi phòng ngủ đều tắt đèn đóng cửa, lặng lẽ chuồn qua nhà vệ sinh nữ bị khóa kia ở phía sau tòa ký túc xá nữ.

Đêm hôm khuya khoắt áp mặt lên cửa sổ nhà vệ sinh nữ, đây là lần đầu mà tôi làm chuyện “ấy” đấy, tuy bảo bên trong đã bị đóng kín từ lâu, nhưng trong lòng vẫn có cảm giác là lạ, như thể đã làm chuyện gì đồi bại không bằng.

Tiểu Bạch ngược lại đã “ngựa quen đường cũ”, tôi cố ý để cậu ta đi phía trước đề phòng bị “đằng ấy” phát hiện chúng tôi quá nhiều người thế này sẽ không chịu xuất hiện. Cậu ta đã đến bên ngoài nhà vệ sinh nữ kia, ngó vào phía bên trong, bên trong lại tối đen như mực, hoàn toàn không có tiếng động tắm táp gì.

Vẻ mặt cậu ta nghi ngờ còn có chút thất vọng quay đầu lại nhìn tôi:

- Anh họ, bữa nay người ta không đến đâu.

Tôi hỏi Tiểu Bạch:

- Lúc trước mấy người các cậu tới đây, cô ta mỗi ngày đều tắm sao?

Tiểu Bạch suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

- Hình như cũng không phải, ai mà ngày nào cũng tắm chứ? Trừ khi là biến thái, nhưng mà mấy lần bọn em đến đều đúng lúc đó, nếu nói ngày nào cũng tắm, cũng có khả năng đấy?

Tôi trầm ngâm không nói gì, thầm nghĩ nếu tên này trốn rồi cố tình không xuất hiện, thật đúng là không còn cách nào bắt cô ta, nhưng có điều, nếu cô ta đã không chịu xuất hiện thì có thể vào trong tìm mà, đúng không?

- Tiểu Bạch, bây giờ anh cho cậu một cơ hội, cậu vào bên trong tìm con ma nữ đó đi.

Tôi phân phó cho Tiểu Bạch.

Cậu ta lại lắc đầu như trống lắc:

- Em không đi, anh họ à sao anh xấu xa như vậy hả, đây là nhà vệ sinh nữ, anh kêu em vào, lỡ như bị người bắt được thì làm sao, thanh danh cả đời này của em cứ thế mà bị hủy sao?

Tôi bật cười nói:

- Ở đâu ra mà thanh danh cả đời của cậu vậy, cả trường này cũng không có mấy ai quen biết cậu, vả lại cái nhà vệ sinh nữ này đã bị đóng rồi, chỉ có thể trèo từ cửa sổ vào thôi, cậu xem, mấy lan can sắt hẹp như vậy, anh chui không lọt đâu, trong mấy người chúng ta, cũng chỉ có cậu là gầy nhất, có phải không?

Tiểu Bạch vẫn ngoe nguẩy đầu, nhìn một lượt xung quanh, chỉ vào Tân Nhã:

- Chị ấy cũng rất gầy mà, sao anh không kêu chỉ đi?

- Đừng lộn xộn nữa Tiểu Bạch, chị Tân Nhã của cậu biết bắt ma à, cậu bảo chị ấy vào chẳng phải là đợi có chuyện, nghe lời đi

Tôi dụ Tiểu Bạch, cậu ta vò đầu suy nghĩ, nói:

- Đúng là như vậy thiệt, nhưng mà sao nhất định phải là em, còn chị ấy sao lại không được, chỉ cũng có thể vào trong mà, hơn nữa chị ấy còn là nữ

Người cậu ta nói đến tất nhiên là Nam Cung Phi Yến, tôi cười trả lời:

- Chị ấy cũng không thích hợp, nếu như chị ấy vào đó, anh sợ con ma nữ kia bị dọa chạy mất.

Tiểu Bạch lại gãi đầu, quơ tay quơ chân một hồi với cái cửa sổ, cũng vừa khít để chui vào trong, thế là hậm hực nắm lấy lan can sắt phía trên bệ cửa sổ, đánh mắt nhìn bên trong mấy lần, lẩm bẩm:

- Trong này tối như bưng, cái gì cũng không thấy, ma nữ ma nữ, nếu ngươi đang ở bên trong, ngươi hãy bắn một cái bong bóng xem nào…….

Tôi xì cười, Tiểu Bạch nghiêng người rồi từ lan can chui vào, nhẹ nhàng đẩy hờ cửa sổ, quay đầu nhìn chúng tôi, ánh mắt vừa vô tội vừa quyết liệt, khác gì ép cậu ta nhảy xuống vực đâu, sau đó quay đầu, “làm việc nghĩa không được chùn bước” nhảy vào trong.

Thật ra tôi biết sẽ chả có cái rắm gì đâu, Tiểu Bạch cậu ta chính là hậu duệ dòng tộc thiên sư, trong người cậu ta còn thừa hưởng dòng máu hồ lô của ông nội, bất kể bên trong có yêu quỷ gì, cậu ta đều đủ sức đối phó. Tôi sở dĩ để cậu ta vào, cũng là cho cậu ta một cơ hội thể hiện, bởi vì từ trước đến nay, Tiểu Bạch luôn đi theo tôi làm “quần chúng”, bộ dạng cứ không làm sao vui vẻ được, cái này cũng xem như là để cậu ta tự mình lập công, phải khích lệ khích lệ thôi.

Sau khi Tiểu Bạch chui vào, bên trong không có động tĩnh gì, mấy người chúng tôi cũng không nói chuyện, chỉ đứng chỗ lẳng lặng dán mắt vào cửa sổ, chờ đợi, Nam Cung Phi Yến đưa mắt ra hiệu cho tôi rồi liền đứng ở trên bức tường cao đằng sau, tôi hiểu ý gật đầu, cũng kéo Tân Nhã lui về sau vài bước, đây là mở rộng khoảng cách, đợi con ma nữ kia nếu bị Tiểu Bạch ép ra ngoài, hoặc bỏ chạy, chúng tôi sẽ có thể giáp lá cà từ hai phía, bao vây trước sau chặt chẽ, xem cô ta còn chạy đường nào.

Chỉ là thời gian đã trôi qua từng chút một, chẳng mấy chốc Tiểu Bạch đã vào trong được năm phút, lại còn không có một chút tiếng động nào lọt ra, lòng tôi bồn chồn, đến gần cửa sổ quan sát, nhưng cũng không thấy được cái gì, tôi có chút hối hận, sớm biết vậy đã mang theo đèn pin rồi, cảnh tối như bưng, cái khỉ gì cũng nhìn không thấy, …

Tôi đang nghĩ thì bên trong chợt lóe lên một cái bóng, phía trước cửa sổ rõ ràng có một người đang đứng, gương mặt trắng bệch dán lên cửa sổ, nhìn tôi chòng chọc.

Xuất hiện quá đột ngột làm tôi giật mình, nhìn kỹ vào thì giận run người, thấp giọng mắng:

- Tiểu Bạch cậu bệnh hả, lâu lắc vậy rồi cậu làm cái gì vậy, ngay cả một chút động tĩnh cũng không có, tôi còn tưởng cậu bị con ma nữ ăn mất rồi chứ…..

Tôi còn chưa dứt lời thì thấy Tiểu Bạch đứng phía trong cửa sổ, ánh mắt đờ đẫn, chẳng khác gì tên ngốc. Tôi thầm nghĩ không ổn, đang định đưa tay túm cậu ta ra, chỉ thấy bên trong nhà vệ sinh nữ tối đen đột nhiên có ánh đèn sáng u ám, tiếng nước chảy ào ào, đồng thời vang lên.

Hoảng sợ lại càng hoảng sợ, thấy mấy cái vòi sen đã rỉ sét ở bên trong bắt đầu phun nước, hơi nước dày đặc nhanh chóng lan ra, mà Tiểu Bạch đứng bên trong, lại nở nụ cười quyến rũ với tôi, đưa tay cởi bỏ cúc áo, từ từ trút bỏ quần áo…

Oh shit, cái này thật đúng là bắt ma mà không dám nhìn thẳng mà!

 

0.54925 sec| 2430.219 kb